Đây là một câu chuyện khác về một nữ runner rất đặc biệt đến từ Hải Phòng. Câu chuyện của chị Bích có lẽ không hiếm gặp với những người chạy bộ đường dài, nhưng điều làm nó thực sự đặc biệt chính là cách chị ấy khiến cả huấn luyện viên như mình cũng phải bất ngờ đến ngỡ ngàng.

Quay lại vài tháng trước, khi chị Bích lần đầu liên hệ với mình để tham gia nhóm tập luyện, chị chia sẻ một cách rất giản dị rằng mục tiêu của mình là hoàn thành cự ly 161 km tại giải Cao Bằng vào cuối năm. Với lịch sử chạy bộ của chị lúc đó chỉ mới dừng ở mức chưa từng vượt quá 100 km, chỉ hoàn thành 2 lần cự ly khoảng 70 km, thì 161 km rõ ràng là một thử thách cực kỳ lớn, không thể xem thường.
Có lẽ ông trời không bao giờ cho ai khởi đầu một cách suôn sẻ cả. Ngay sau khi bắt đầu tập luyện được một thời gian ngắn, chị Bích không may bị một viên sắt rơi trúng ngón chân, phải nghỉ hẳn. Khi chân bắt đầu đi lại được, mình hướng dẫn chị tập bổ trợ kết hợp duy trì đi bộ nhẹ nhàng để giữ nền tảng hiếu khí, đồng thời hạn chế tối đa tác động lên ngón chân nhằm giúp nó hồi phục nhanh nhất.
Khi cơ thể dần trở lại bình thường, mình nhận ra ngay sự nghiêm túc và quyết tâm đáng kinh ngạc của chị Bích. Chị thường xuyên đặt những câu hỏi rất thực tế trong nhóm chat chung, chủ động gửi video các buổi tập bổ trợ, trao đổi thường xuyên về dinh dưỡng và chế độ ăn uống. Chị cũng tham gia đầy đủ mọi buổi workshop hàng tháng mà mình tổ chức riêng cho các vận động viên của team Luân Đỗ.
Nhờ tích lũy đều đặn các bài tập bổ trợ, chạy địa hình gần nhà và đặc biệt là tập ăn nghiêm túc, chị Bích đã tự tin đứng ở vạch xuất phát giải Cao Bằng với tinh thần háo hức và sự chuẩn bị tốt nhất có thể.
Hai tuần trước ngày thi đấu, hai chị em gọi điện cho nhau để thống nhất kế hoạch và phân tích một số yếu tố quan trọng:
Sau khi chị Bích xuất phát, mình tìm được link theo dõi kết quả trực tuyến nhưng ban tổ chức bố trí quá ít thảm chip và thông tin không rõ ràng, khiến người nhà theo dõi rất khó nắm bắt tình hình. Vì thế mình phải thường xuyên gọi điện trực tiếp cho chị để cập nhật.
Và rồi những bất ngờ bắt đầu đến liên tiếp. Chỉ sau 1/3 quãng đường, chị Bích đã chạy nhanh hơn rất nhiều so với kế hoạch ban đầu. Những thông tin nhanh từ chị cho thấy:
Đêm đầu tiên trôi qua nhanh chóng. Sang đến đêm thứ hai, chị không chỉ vẫn giữ vững vị trí dẫn đầu nữ mà còn dần vượt lên các vị trí cao trong tổng sắp chung cuộc. Đến tối muộn đêm thứ hai, cuộc gọi giữa mình và chị để lại một cảm xúc vừa vui vừa xúc động: chị báo sắp về đích, vẫn còn rất khỏe, tinh thần cực tốt, dù bạn đi cùng đã mệt và buồn ngủ phải đi sau. Lúc đó mình mới thực sự thở phào, yên tâm đi ngủ.
Kết quả cuối cùng thì mọi người đều đã biết: chị Bích về đích vị trí thứ 6 chung cuộc và nhất hạng nữ với thành tích 34 tiếng 14 phút — một con số đáng kinh ngạc cho lần đầu tiên chạy cự ly 161 km.

Mình từng tự tin rằng nếu thời tiết thuận lợi thì chị hoàn toàn có thể chạy tốt hơn kế hoạch rất nhiều, nhưng việc cán đích sau hơn 34 tiếng ở lần đầu tiên chinh phục cự ly này vẫn là điều hiếm thấy trong cộng đồng chạy trail Việt Nam những năm gần đây. Cộng đồng runner nữ hiện tại có rất nhiều chân chạy xuất sắc, thậm chí thành tích còn tốt hơn chị Bích rất nhiều, nhưng hầu hết họ đều đã trải qua rất nhiều giải đấu khắc nghiệt để rèn luyện ý chí và tích lũy kinh nghiệm.
Còn chị Bích thì làm được điều đó ngay từ lần đầu.
Chắc chắn trong tương lai chị sẽ còn chinh phục nhiều giải 161 km khác, thậm chí cả những cự ly dài và khó hơn nữa. Đó là câu chuyện của năm sau, và những năm sau nữa.
Còn bây giờ, mình chỉ muốn nhắn gửi tới tất cả các chị em đang yêu thích chạy đường mòn, đặc biệt là những ai đang ấp ủ giấc mơ 161 km: Hãy tự tin vào bản thân, chọn một kế hoạch tập luyện phù hợp, kiên trì thực hiện và đừng sợ hãi bất cứ điều gì. Chỉ cần chúng ta thực sự tin vào chính mình, chúng ta sẽ làm được — và thậm chí có thể làm tốt như chị Bích vậy!
___
Runner Story: Phạm Ngọc Bích
This is another story about a very special female runner from Hải Phòng. Bích’s story may not be uncommon among long-distance runners, but what makes it truly remarkable is how she left even a coach like me utterly astonished.
A few months ago, when Bích first contacted me to join the training group, she shared very modestly that her goal was to complete the 161 km distance at the Cao Bằng race at the end of the year. At that time, her running history had only reached a maximum of less than 100 km, with just two finishes at around 70 km each. Clearly, 161 km was an enormous challenge that could not be taken lightly.
Perhaps the heavens never grant anyone a smooth start. Shortly after beginning training, Bích unfortunately had a piece of iron fall on her toe and had to stop completely. Once her foot could bear weight again, I guided her to focus on strength training combined with light walking to maintain her aerobic base, while minimizing impact on the toe to help it recover as quickly as possible.
As her body gradually returned to normal, I immediately noticed Bích’s incredible seriousness and determination. She frequently asked very practical questions in the group chat, proactively sent videos of her strength training sessions, and regularly discussed nutrition and diet. She also attended every monthly workshop I organized exclusively for the athletes on Team Luân Đỗ.
Thanks to consistently building up through strength exercises, trail running near her home, and especially strict eating practice, Bích confidently stood at the starting line of the Cao Bằng race with excitement and the best possible preparation.
Two weeks before the race, the two of us called each other to finalize the plan and analyze some key factors:
1. Bích aimed to finish in 38–40 hours—a completely realistic target given her current preparation.
2. In previous years, the Cao Bằng race often took place in heavy rain with muddy, slippery trails that were very disadvantageous for fast runners. So we had to prepare for similar terrain and the possibility of spending a lot of time wading through streams and mud.
3. Based on experiences from previous participants and my own run in 2023, the food provided at the organizer’s aid stations often didn’t align with individual nutrition plans. Therefore, Sister Bích had to carry a large amount of her own food, even more than planned for 40 hours.
4. From all that information, I added a 10% buffer for both time and calories. In total, Bích carried 7,752 kcal, equivalent to about 198 kcal/hour up to CP9 (137 km).
5. Thanks to the special eating practice (which included the red bean sticky rice I introduced), her digestive system had adapted to taking in food regularly even while maintaining high running intensity.
After Bích started, I found a link to follow the results online, but the organizers had placed very few timing mats, and the information was unclear, making it hard for family to track progress. So I had to call her directly and frequently for updates.
And then the surprises started coming one after another. Just one-third of the way in, Bích was already running much faster than the original plan.
Quick updates from her revealed:
- The weather this year was much better than forecasted, with far less deep stream wading than in previous years.
- There weren’t many female participants, so competition pressure was low, and she quickly moved into the lead in the women’s category.
- Fortunately, she had an experienced companion who kept reminding her to conserve energy—something extremely valuable for someone running 161 km for the first time.
- Although the terrain had many sections with sharp limestone rocks, it didn’t trouble her, because the mountain she trained on daily near her home in Hải Phòng has similar terrain. This was a huge advantage for Bích.
The first night passed quickly. By the second night, she not only maintained her lead in the women’s category but gradually overtook higher places in the overall standings. Late on the second night, our phone call left me feeling both joyful and emotional: she reported she was close to the finish, still feeling very strong and in great spirits, even though her companion was tired and sleepy and had fallen behind. Only then did I finally breathe a sigh of relief and go to sleep peacefully.
The final result is now known to everyone: Bích finished 6th overall and 1st in the women’s category with a time of 34 hours and 14 minutes—an astonishing achievement for her first 161 km race.
I had confidently believed that with favorable weather, she could perform much better than planned, but finishing in just over 34 hours on her very first attempt at this distance is something rare in the Vietnamese trail running community in recent years. The current women’s running community has many outstanding athletes, some with even better times than Bích, but most of them have gone through numerous tough races to build mental strength and accumulate experience.
Bích achieved it on her very first try.
She will surely conquer many more 161 km races in the future, and even longer and more difficult distances.
That’s a story for next year, and the years after that.
For now, I just want to send a message to all the women who love trail running, especially those who are dreaming of 161 km: Believe in yourself, choose a suitable training plan, stick to it persistently, and don’t be afraid of anything. As long as we truly believe in ourselves, we can do it—and we might even do it as well as Bích!

