Runner marathon thường gầy guộc, mình “dây”, da bọc xương, trong khi runner ultra trail trông… “có da có thịt” hơn hẳn. Nhiều người còn có cơ bắp đùi, bắp chân phát triển rõ, thậm chí hơi “mũm mĩm” ở vùng bụng hoặc hông. Tại sao vậy?

1. Yêu cầu năng lượng khác nhau: Ultra là “hành trình sinh tồn”
Nghiên cứu của Hoffman (2010) cho thấy: runner nam elite top đầu có mỡ cơ thể 6–14%, nhưng trung bình finishers là 15–18%, còn marathon elite thường dưới 10%. Tức là ultra runner chấp nhận mỡ cao hơn một chút để đổi lấy khả năng duy trì dài hạn.
2. Địa hình trail đòi hỏi sức mạnh cơ bắp và “cấu trúc chắc chắn”
Chạy marathon: chủ yếu aerobic, bước chân đều, ít lực tác động đột ngột.
Chạy trail ultra: lên dốc, xuống dốc, nhảy đá, vượt rễ cây, bùn lầy – đòi hỏi cơ bắp mạnh mẽ để chống chấn thương và duy trì tư thế. Nhiều runner ultra có chân to, cơ đùi nổi rõ vì họ tập strength, hill repeats, power hiking nhiều hơn. Nhìn "cơ bắp" hơn.
3. Ultra là “chơi dài hơi”
Thêm nữa, ultra trail thu hút nhiều người lớn tuổi hơn, những người có nền tảng cơ bắp tốt và không đuổi theo body fat % thấp nhất có thể. Họ chạy để trải nghiệm, hoàn thành, tận hưởng núi rừng.
Nhiều nghiên cứu cho thấy ở ultra, mỡ quá thấp dễ gây suy giảm miễn dịch, testosterone giảm, chấn thương tăng, đặc biệt khi race kéo dài nhiều ngày.
Runner ultra “có da có thịt” hơn, đó là sự thích nghi thông minh với môn thể thao khắc nghiệt này. Họ cần mỡ như “nhiên liệu dự phòng”, cơ bắp như “khung gầm chắc chắn” để vượt qua địa hình và thời gian dài.

