Mình viết bài này trong khi tranh thủ được một chút yên tĩnh giữa chuyến du lịch hè xuyên Việt của gia đình. Những ngày này mọi thứ chậm lại và càng trân trọng những gì đang có.
Khi chỉ có mỗi cậu con trai, việc tập luyện và đi chạy giải vẫn còn chưa phức tạp. Từ lúc cô con gái bé bỏng ngày càng lớn, thời gian mình dành cho cá nhân bớt lại.
Bên cạnh đó, công việc huấn luyện và làm nội dung mới cho fanpage cũng dần chiếm thêm nhiều thời gian. Tập luyện duy trì thể chất cho cá nhân cũng ngốn ít nhất 1-2 tiếng mỗi ngày để đảm bảo mình luôn có sức khoẻ và sẵn sàng cho những giải chạy lớn.
Tất cả đều quan trọng và cần được sắp xếp một cách cân bằng. Vậy trong sự cân bằng đó, mình tập luyện thế nào và những ai đang trong giai đoạn trung niên với con nhỏ như mình cần rút ra điều gì?
Điều đầu tiên là mình hiểu rõ mình không dư giả thời gian như những người độc thân hoặc chưa có con, vì vậy mỗi buổi tập cần được tối ưu hết sức có thể và mỗi tuần tập luyện cần đạt được mục đích rõ ràng trong một bức tranh lớn - nâng cự ly hoặc cải thiện thời gian ở cự ly cũ.
Để đưa một cơ thể di chuyển từ điểm A đến điểm B, bạn cần một đôi chân lành lặn. Để kéo dài khoảng cách hai điểm đó lên 161km, bạn cần nhiều hơn thế:

Ngày này qua ngày khác, mình dành ít nhất 1 giờ chạy hoặc đi bộ dốc buổi sáng để phát triển hệ hiếu khí, để tim tiếp tục làm việc nó cần làm và để tạo thêm ty thể trong cơ. Các bài chạy của mình rất đơn giản nếu không nói là nhàm chán: 1 giờ chạy easy, 20 lần 400m, 20 lần dốc lặp lại hoặc 2 giờ đi bộ liên tục trên máy.
30 phút trước bữa cơm trưa, mình cầm tạ hoặc dây kháng lực tập sức mạnh cho cơ. Tối đến sau khi con gái ngủ, mình cùng con trai xuống sân cầu lông dưới chung cư "vận động tí". Một set cầu lông ngắn đòi hỏi sự linh hoạt cổ chân và khả năng hồi phục liên tục. Mình xem nó là một phần tập luyện.
Mỗi ngày như thế trừ khi đi xa nhà hoặc trời mưa.
Dinh dưỡng là điều mình chú trọng không kém gì thể chất, bởi kinh nghiệm hơn hai chục giải cho mình bài học đắt giá: dù chân hay tim khoẻ đến đâu thì cũng phải dừng lại khi dạ dày lên tiếng.
Để không lặp lại những lần nôn khan hay tiêu chảy trong race, mình xác định phải chăm sóc hệ vi sinh vật đường ruột ngay từ nhà. Một vài ống men vi sinh khó cứu nổi một race nếu sức khoẻ hệ tiêu hoá kém.
Các bữa ăn hàng ngày của mình tập trung 3 thứ chính: protein chất lượng, sữa chua và carb chậm. Thời điểm ăn cũng được cân nhắc kỹ, tập trung xung quanh các buổi tập.
Tuy nhiên đôi khi mình cũng dành một hai buổi trong tuần để ăn những thứ mình thật sự thèm, mục đích chính là giảm stress.
Yếu tố tập luyện cuối cùng ít ai để ý đó là sức mạnh tinh thần. Khi hỏi ai đó: "Ý chí của anh thế nào?", câu trả lời hiển nhiên "anh là người không bao giờ bỏ cuộc." Nhưng ngay khi gặp khó khăn nhỏ, điều đầu tiên anh nghĩ đến là dừng lại.
Tất nhiên chẳng ai tự nhận mình là người yếu mềm tâm lý, nhưng sự thật phũ phàng là không phải ai cũng mạnh. Sự yếu mềm đó có thể do bẩm sinh, cuộc sống từ nhỏ, môi trường xã hội khi lớn lên. Và trước 18 tuổi ít ai trong chúng ta tự quyết được môi trường trưởng thành của mình, vì vậy yếu mềm không có gì là xấu hổ. Chấp nhận sớm để tập luyện, hơn là lảng tránh.
Để tăng cường "cơ" tâm lý, mình tự đặt ra mục tiêu mỗi ngày và quyết tâm hoàn thành nó. Nếu ngày mai phải chạy 20 vòng 400m, mình sẽ chạy ít nhất 20 vòng. Nếu phải step-up 500 cái mỗi chân và ngày mai, mình sẽ làm ít nhất 500 cái. Không thiếu cái nào.
Sức mạnh tâm lý không cần đợi đến race mới phát triển, nó chỉ cần được kích thích mỗi ngày bằng cách đặt các mục tiêu nhỏ và hoàn thành nó. Race chỉ là bài test xem tâm lý như thế nào.
Đọc đến bạn có thể thấy chính mình trong này, khi gia đình với con nhỏ, chúng ta không cố gắng tập luyện theo cách của người khác, chúng ta tập theo cách phù hợp với vợ con, để những người thân không phải hy sinh cho đam mê của chúng ta. Có như vậy, đam mê mới thực sự dài hạn.

