Mình vừa kết thúc hành trình 6 ngày 5 năm tại giải chạy đường mòn khắc nghiệt nhất mà mình từng trải qua – 500Thailand tại Pai, Thái Lan.
Kế hoạch ban đầu là đi ít nhất 500 km. Nhưng cuối cùng đồng hồ dừng ở 426 km sau 124 giờ chiến đấu không ngừng nghỉ. Dưới đây là những gì mình rút ra và cảm nhận được trong hành trình điên rồ này.

Mình xuất phát lúc 12h trưa Chủ nhật, ngày 11/01/2026, cùng 30 vận động viên khác đến từ nhiều quốc gia, trong đó có 2 VĐV nữ. Ngay từ đầu tất cả VĐV đã lao lên núi. Ngày đầu tiên mọi thứ khá ổn: mình giữ effort cực nhẹ, đi bộ hay chạy xuống dốc đều chill, mục tiêu là không “đốt cơ” sớm. Đêm đầu tiên trôi qua bình thường, chỉ cần 1 viên nén cà phê là đủ để thức trắng. Các đoạn đường của ngày đầu tiên tương đối dễ xen kẽ giữa đường ô tô chạy và đường đất, chỉ có 1 đoạn dài hơn 10 km phải lội qua các con suối và rừng rậm tạo nên sự thú vị trong ngày đầu tiên. Hai con suối đầu mình đã cởi giày và tất để lội qua với hy vọng giữ chân không bị ướt vì nó rất nhạy cảm dễ rộp nếu ướt lâu. Tuy nhiên đến con suối thứ ba mình không còn đủ kiên nhất cởi tất nữa, và cuối cùng lội đến cả chục lần. Chân rộp!

Đến chiều ngày thứ 2, mình tới được điểm gửi đồ đầu tiên. Tắm rửa, thay đồ, ăn tối no nê rồi bước vào đêm thứ hai. Lần này mình “ngủ” được 1 tiếng tại một trạm tiếp tế. Tỉnh dậy thấy người tỉnh táo hẳn, tiếp tục lê bước.

Ngày và đêm thứ Ba khá giống với trải nghiệm 2 đêm trước, chỉ khác là địa hình khó hơn hẳn, phải di chuyển cực kỳ cẩn thận. Đây có lẽ là đoạn đường “khó nhằn” nhất toàn tuyến. Khoảng 1h sáng, mình đến được điểm gửi đồ chính – mốc 200 km. Vì quá muộn nên không tắm sợ lạnh, chỉ ngủ vội gần 1 tiếng, thay đồ, băng bó vết rộp. Lúc này đã có kha khá runner bỏ cuộc vì trễ COT hoặc không chịu nổi đoạn 100 km trước đó. 3h sáng mình rời trạm, đi một mình trở lại đoạn đường 100K trước đó với chiều ngược lại.
Cả ngày thứ 4 mình lang thang một mình trong rừng, trước sau không có ai, mở một ít nhạc cho quên mệt mỏi cho đến khi gặp một số VĐV của cự ly 300K - họ xuất phát lúc 8h sáng (5 tiếng sau khi mình rời điểm xuất phát của họ). Đến chiều thì anh An (người chạy cự ly 300 km) đuổi kịp mình trong đường chạy xuống trạm hỗ trợ. Hai anh em và bạn nữ người Hàn Quốc - Garam Lee - đi cùng nhau đến nửa đêm. Lúc đó mình buồn ngủ kinh khủng, còn anh An thì vẫn tươi tỉnh vì mới đêm đầu. Mình quyết định ngủ lại 1 tiếng và động viên anh đi trước. Từ đó, hai anh em không gặp lại nhau nữa.

Sau khi ngủ gần 1 tiếng tại trạm, mình đi cùng Garam suốt đêm cho đến sáng ngày thứ Năm, khi cả hai đến được điểm gửi đồ thứ 3 (cũng là vị trí điểm đầu tiên) - Hoàn thành hơn 300k đầu tiên. Lúc này cơ thể mình bắt đầu rệu rã thật sự: phồng rộp đau điếng, cơ bắp mỏi rã rời, ngồi lâu một chút là gần như không đứng dậy nổi. Mình cố ăn thật nhiều cơm + đồ ăn tại trạm, thay áo sạch (chiếc áo cũ đã mặc liền 4 ngày), mất kha khá thời gian xử lý vết thương. Đến 10h sáng mới lết ra khỏi trạm. Mình rời trạm trước Garam vì cô ấy đang ngủ, sau đó cô ấy đi qua mình với sự sung mãn lạ thường, mình để Garam đi trước và mình bắt đầu đi một mình từ đó.

Bốn tiếng tiếp theo là địa ngục: đèo dốc, nắng cháy da, mình thấy vài runner kiệt sức nằm vật bên đường. Chỉ còn rất ít người vẫn cố lê bước. Trạm tiếp theo là một trường tiểu học – cảnh tượng học sinh, thầy cô cổ vũ làm mình xúc động. Nhưng từ đây, cơ thể chính thức “tích lũy mệt mỏi”. Bước chân nặng như đeo chì, thiếu ngủ làm mọi thứ tệ hơn. Mỗi lần dừng ngủ 5 phút bên đường, đứng dậy là cả cực hình: mình phải la lớn, tự đánh vào chân để “đánh thức” cơ bắp.

Đêm thứ Năm có lẽ là đêm đáng nhớ nhất: đoạn đường dài xuyên đồi, mình trở thành người sau cùng ở cự ly 500 km. Ảo giác xuất hiện liên tục – ban đầu thấy kỳ lạ, sau quen dần và tự nhủ “không sao đâu”. Nhiều lúc trong đầu chỉ đếm từng trạm tiếp theo để quyết định dừng. Nhưng mỗi khi đến nơi, nghe mọi người động viên là lại đi tiếp. Cứ thế kéo dài qua nhiều trạm.

Một điều thú vị mà mình chưa lý giải nổi là những khung cảnh diễn ra trong đêm thứ 5 dường như đã diễn ra trong đầu mình trước rồi, và mình chỉ tái thực hiện nó. Từ vị trí marker, điểm nằm ngủ đến khúc cây bắt sang sông.

Sáng ngày thứ 6, đồng hồ vượt 400 km, bàn chân như muốn đình công. Đấu tranh tâm lý dữ dội, buồn ngủ nặng đến mức cứ đi 10 bước là gục đầu vào gậy, nhắm mắt vài giây. Nhận ra nếu không chạy sẽ trễ COT, mình dồn toàn lực chạy. Sau 1 tiếng nỗ lực cao nhất trong 5 ngày, mình đến trạm trước COT đúng 15 phút (11h30). Ăn vội tô cơm, rời trạm trước COT đúng 1 phút. Lúc này đã hơn 24 tiếng vật lộn với COT mà chưa bỏ cuộc.


Chặng cuối cùng cũng là chặng kết thúc hành trình của mình. Sức lực đã cạn sau pha “bung” trước đó. Dù ăn nhiều, tiêu hóa tốt nhưng năng lượng không còn. Buồn ngủ ngày càng kinh khủng, giữa cánh đồng ngô 38 độ, ảo giác xuất hiện dày đặc. Mình tìm được bóng râm, nghỉ 15 phút để “kiểm kê” xem còn đủ sức chạy tiếp không. Khi đứng dậy, cơ bắp căng cứng, rên la lớn. Thử chạy thì cứ 10 bước phải dừng thở + chợp mắt. Đến dốc cuối, nhìn đồng hồ và bản đồ, mình biết chắc chắn sẽ trễ COT. Mình đi chậm hết chặng, trễ 50 phút. Tình nguyện viên đưa mình lên xe chở về Pai. Mình chào những runner còn lại trên đường, rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Hành trình dài nhất trong đời mình kết thúc lúc 16h40 ngày 16/01/2026, sau 124 giờ chiến đấu liên tục.
Không trọn vẹn như mong muốn, nhưng mình vẫn rất vui. Vì ít nhất mình đã dám đứng ở vạch xuất phát của cự ly 500 km – con số gần như không tưởng với hầu hết runner Việt Nam. 426 km có thể chưa phải dài nhất, nhưng nó là cột mốc để mình và mọi người cùng nhìn vào.
Những ngày sau race, nhiều người hỏi mình tại sao là con số "426km", thực tế là bao nhiêu? Mình đã trả lời và mình xin trích dẫn lại đây:

Lần tới, mình sẽ quay lại và phá cột mốc này!
Cố lên nào! 💪🔥

