RaceNổi Bật

My Rinjani 2026

L
Ultra Coach Luân Đỗ
07/05/2026
17 phút đọc
My Rinjani 2026

Đến hôm nay, 3 ngày sau race mình vẫn còn rất mệt mỏi mặc dù đã ngủ và ăn rất nhiều, đây là lần mệt mỏi kéo dài nhất từ trước đến giờ và đó là kết quả của những nỗ lực kéo dài.

Nhưng bây giờ mình đủ tỉnh táo và tâm trí thoải mái hơn để kể lại câu chuyện Rinjani 2026 của mình. Đây sẽ là 1 câu chuyện dài, mình sẽ kể hết những gì mình nhớ và chia làm các phần để bất kỳ ai muốn tham dự giải này những năm tiếp theo có thể tham khảo.

Nội dung bài viết này sẽ chia làm các phần như sau:

1. Lộ trình chuẩn bị

2. Điều khiển tập luyện

3. Đi ăn ở cho Rinjani

4. Những gì đã diễn ra trong race

5. Kết thúc hành trình


1. Lộ trình chuẩn bị

Nếu bạn chưa biết mình bắt đầu chạy từ khi nào hay đã trải qua những gì, thì đây là bảng thống kê tất cả những giải chạy địa hình mình từng tham gia bắt đầu từ tháng 01/2023. So với nhiều người chạy lão làng, con số 3 năm vẫn còn rất mới mẻ phải không nào?

Xem lịch sử tại đây: https://utmb.world/runner/5166486.duyluan.do

Đôi khi mình tự trách tại sao không bắt đầu tập luyện thể thao và chạy đường mòn sớm hơn. Những năm tháng trước 2023, mình hoàn toàn không chơi thể thao và lười vận động kinh khủng. Ngoài thời gian làm việc, mình chủ yếu chỉ xem phim và uống bia; thi thoảng có đi cắm trại nhưng mục đích chính cũng chỉ là để đổi địa điểm uống bia.

Nhưng kể từ khi biết đến chạy bộ và chạy đường mòn, mình thử tập chạy và chỉ sau vài tuần, mình đã yêu thích bộ môn này kinh khủng. Mình dẹp bỏ toàn bộ những thói quen không lành mạnh, đọc rất nhiều sách, theo dõi những người nổi tiếng trong giới để tìm cảm hứng và bắt đầu đi sâu vào nghiên cứu bộ môn này.

Sau khi tham gia vài giải trong nước, mình biết đến Rinjani – một giải chạy tại Indonesia – thông qua sự kiện người Việt Nam đầu tiên chạy hết cự ly 100 dặm (100 miles) tại đây, mặc dù không hoàn thành trong thời gian quy định (COT). Vào thời điểm đó, thành tích như thế đã là rất kinh khủng rồi. Là một người có bản tính thích lập kế hoạch và nghiên cứu, mình tự vẽ ra lộ trình cho riêng mình.

Càng tìm hiểu về Rinjani, mình càng cảm nhận được độ khó của giải này và hiểu rằng sẽ thật liều lĩnh nếu chọn đây là lần đầu tiên thử sức với cự ly 100 dặm. Vì vậy, mình quyết định cần những giải bước đệm để tích lũy thể chất, kinh nghiệm, nền tảng dinh dưỡng... Trong hai năm 2025 và 2026, mình đã tham gia rất nhiều giải 100 dặm khác nhau với mục đích không gì khác ngoài việc tăng tỷ lệ hoàn thành khi thời điểm chinh phục Rinjani đến.

Hình ảnh minh họa

Đến trước tháng 05/2026, mình không còn là một "tay mơ" ở cự ly 100 dặm nữa. Sự tự tin đã tăng lên rất nhiều và kinh nghiệm cũng đã dày dạn hơn.


2. Điều kiện tập luyện

Đây có lẽ là phần mà mọi người quan tâm nhất: mình đã tập luyện như thế nào? Thật ra, từ trước đến nay mình chưa bao giờ giấu giếm phương pháp tập luyện, tất cả đều được mình chia sẻ công khai trên fanpage.

Những anh chị quen biết mình đều hiểu rõ hoàn cảnh gia đình với hai con nhỏ (bé trai hơn 4 tuổi và bé gái sắp tròn 1 tuổi). Là một người muốn dành tối đa thời gian cho con, trong hai năm qua, mình đã tự điều chỉnh giáo án xoay quanh quỹ thời gian dành cho gia đình.

Hình ảnh minh họa

Trong 3 tháng cao điểm chuẩn bị cho Rinjani, mình không làm quá nhiều điều khác biệt so với trước đây. Cụ thể, mình chỉ lặp đi lặp lại các bài tập mô phỏng chuyển động thực tế trong cuộc đua:

Sức bền cơ bắp: Kể từ cuối năm ngoái, mình tập luyện cường độ cao với vest tạ nặng từ 6–10kg khi leo dốc trên máy. Đây là một trong những phương pháp giúp tăng sức bền cơ bắp hiệu quả nhất mà mình từng biết. Về nguyên lý, phương pháp này chỉ ra rằng khi bạn tập luyện đủ lâu với áp lực đủ lớn lên cơ bắp, ban đầu cơ thể sẽ sử dụng các sợi cơ co chậm; đến khi chúng mỏi, các nhóm cơ co nhanh sẽ được kích hoạt. Bài tập này tạo ra sự thích ứng lên đúng những nhóm cơ cần thiết mà không làm mỏi toàn bộ cơ thể, do nhịp tim chủ yếu duy trì ở vùng Zone 2.

Hình ảnh minh họa

Tập bổ trợ sức mạnh: Để mô phỏng các chuyển động khác như bước chân xuống dốc liên tục, tăng sức bền gân Achilles cho các đoạn dốc dài, tăng sự ổn định vùng cơ lõi (core) hay sức mạnh thân trên để sử dụng gậy... mình thực hiện rất nhiều bài tập bổ trợ khác nhau. Các bạn có thể tìm xem chi tiết trên kênh YouTube Luan Do.

Hình ảnh minh họa

Chạy tốc độ (VO2max và Ngưỡng Lactate): Đây là nhóm bài tập bổ trợ cho hô hấp và sức bền tốc độ. Mình thường thực hiện tổ hợp 12 lần chạy nhanh, mỗi lần 5 phút.

Với điều kiện gia đình và thời gian sẵn có, tất cả các bài tập của mình đều thực hiện vào giờ trưa sau khi ăn. Đơn giản vì buổi sáng và buổi chiều tối mình muốn chơi với con, cũng như dành thời gian ngủ nhiều nhất có thể để cơ thể hồi phục. Mỗi buổi trưa mình dành từ 1 đến 2 tiếng để tập và hoàn toàn hài lòng với khối lượng đó.

Để tích lũy thêm khối lượng, buổi chiều khi trông con ở khu sân cát, mình hay mang theo vest tạ để tranh thủ tập thêm các bài bổ trợ quen thuộc, mỗi thứ một ít.

Trong suốt 3 tháng chuẩn bị cho Rinjani, mình không dành bất kỳ cuối tuần nào để lên núi tập luyện. Thay vào đó, mình dành thời gian đó cho gia đình và tận dụng hai giải chạy "bước đệm" là Dalat Ultra Trail và Borneo Ultra Trail.

Hình ảnh minh họa

Một người chị đã hỏi mình trước giải: "Khối lượng tập luyện của em là bao nhiêu km mỗi tuần?". Mình trả lời rằng mình không rõ vì hầu hết thời gian tập mình không bấm đồng hồ. Nhưng mình khá chắc số km là rất ít, có lẽ chỉ 30–40 km mỗi tuần. Mình không quan tâm đến số km mà quan tâm đến tổng thời gian bỏ ra, và con số đó nằm trong khoảng 10 đến 15 giờ mỗi tuần.


3. Đi lại và Ăn ở tại Rinjani

Đã đi qua khá nhiều quốc gia nên việc chuẩn bị đối với mình tương đối đơn giản, nhưng mình vẫn muốn chia sẻ kinh nghiệm cho những ai lần đầu đi nước ngoài hoặc chưa từng đến Indonesia để các bạn có thêm thông tin tham khảo.

Văn hóa bản địa:

Indonesia là một quốc gia Hồi giáo, bạn hãy lưu ý điều này để tìm hiểu kỹ về văn hóa của họ trước khi đặt chân đến. Tại đây, hãy sử dụng tay phải khi giao tiếp hoặc đưa đồ vật và lưu ý rằng họ không ăn thịt lợn.

Di chuyển:

Núi Rinjani nằm trên đảo Lombok. Đảo này có sân bay riêng, nhưng hiện tại chưa có chuyến bay thẳng từ Việt Nam. Bạn cần đặt vé khứ hồi với trạm trung chuyển tại Jakarta hoặc Kuala Lumpur. Để đơn giản, bạn có thể dùng ứng dụng Trip.com để tìm chuyến bay phù hợp nhất. Theo mình, bạn nên đến Lombok muộn nhất là vào thứ Ba để có thời gian di chuyển và nghỉ ngơi, tránh việc lịch trình quá dồn dập gây mệt mỏi tích lũy cho cơ thể.

Hình ảnh minh họa

Địa điểm tổ chức giải chạy là thị trấn Sembalun, cách sân bay Lombok khoảng 3 giờ lái xe (85km). Khoảng cách không quá xa nhưng thời gian di chuyển khá lâu do đường đông và đoạn cuối là đường đèo ngoằn ngoèo. Ban tổ chức có bố trí xe đưa đón (khoảng 550.000 IDR/khứ hồi), nhưng bạn cũng có thể tự đặt xe qua ứng dụng Grab. Nếu đi từ 2 người trở lên, đặt Grab sẽ tiết kiệm hơn.

Lưu trú:

Khách sạn tại Sembalun không quá nhiều và quy mô cũng không lớn. Bạn nên sử dụng ứng dụng Traveloka để tìm và đặt phòng. Nếu đã chắc chắn tham gia Rinjani, mình khuyên bạn nên đặt chỗ ngay khi vừa mua BIB, vì lượng vận động viên đổ về đây vào những ngày diễn ra giải chạy rất đông.

Ăn uống:

Vì đây là quốc gia không ăn thịt lợn, các món ăn chủ yếu là thịt gà. Nếu bạn là người hơi khó ăn, hãy chuẩn bị tâm thế ăn đồ Tây hoặc mang theo một ít thực phẩm từ Việt Nam sang cho hợp khẩu vị. Để phòng tránh tình trạng táo bón hay tiêu chảy do thay đổi chế độ ăn, bạn nên tự chuẩn bị sẵn một số loại thuốc cơ bản.

Hình ảnh minh họa

Ngoài ra, các siêu thị ở đây bán hầu hết mọi thứ tương tự như ở Việt Nam, từ mì gói, cà phê đến trái cây... nên bạn không cần quá lo lắng về nhu yếu phẩm.


4. Những gì đã diễn ra trong cuộc đua

Điều gì đến cũng phải đến: ngày thi đấu chính thức.

Những ngày trước race, mình đã "ngấu nghiến" xem đi xem lại sơ đồ đường chạy dạng 3D, hình dung kỹ lưỡng những địa hình sẽ trải qua, đoạn dốc nào phải leo và cố gắng nhớ từng ngã rẽ. Thời gian bay kéo dài là điều kiện lý tưởng để mình học thuộc route.

Đêm trước race, mình khá hồi hộp nên chỉ ngủ được khoảng 2 đến 3 tiếng. Nhưng nhờ kinh nghiệm trước đây, mình biết điều này là bình thường, vì vậy mình đã chủ động ngủ bù rất nhiều từ những ngày trước đó.

Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, mình di chuyển đến điểm tập kết để đi xe của ban tổ chức (BTC) đến nơi xuất phát. Nơi ở của mình gần điểm về đích, còn nơi xuất phát là một bãi biển cách đó hơn 1 giờ lái xe. Bạn sẽ xuất phát từ bãi biển, chính xác là ở độ cao 0m. Đó là lý do slogan của giải chạy là "From Sea to Summit".

Hình ảnh minh họa

Khoảng hơn 7 giờ sáng, xe đưa mình tới điểm xuất phát. Ở đây đã có rất nhiều người địa phương và BTC chờ sẵn. Năm nay có 100 runners xuất phát ở cự ly này, gần gấp đôi so với năm ngoái – một con số kỷ lục với cự ly 162km nổi tiếng là khó bậc nhất thế giới. Mình thầm nghĩ: "Wow, năm nay thật đông vui và tụ hội rất nhiều runner mạnh".

BTC bố trí một bàn ăn sáng với các món nhẹ như khoai lang tím, ngô, nước dừa... Mình chỉ ăn vài miếng ngô và uống ít nước dừa cho vui vì cơ bản mình đã dùng đồ ăn nhẹ tự chuẩn bị từ trước. Về vấn đề vệ sinh, BTC có bố trí lều nhưng không đủ, thế là đúng kiểu trail runner, chúng mình cứ tìm bụi rậm mà "giải quyết".

Hình ảnh minh họa

XUẤT PHÁT - W0

Gần 8 giờ, mọi người đã tụ tập đầy đủ. Sau màn lễ hội chào mừng và tiếng kèn vang lên, tất cả runners chậm rãi rời vạch xuất phát. Không có sự ồ ạt nào cả, vì ai cũng hiểu rõ thử thách kinh khủng đang chờ đợi phía trước.

Hình ảnh minh họa

Xuất phát ngay tại bãi biển đá sỏi, mình nhẹ nhàng len lỏi qua những viên đá và nhanh chóng tiến tới một con suối nhỏ. Rất may là không phải lội vì có những viên đá kê sẵn để mọi người bước qua. Sau đó, mình chạy dọc một con sông cạn rồi tiến vào đường làng. Cái nóng cay nồng của vùng biển bắt đầu hiện rõ. Sau 5km, tất cả phải chui vào rừng. Cuộc vui thực sự bắt đầu!

Đoạn dốc đầu tiên này chưa tới 1km nhưng leo đến 300m gain, lại cực kỳ nóng ẩm, không một chút gió. Dốc gắt đến mức hầu hết mọi người vừa đi vừa dừng lại thở. Mình gặp Vủ đang ôm cây thở dốc nên đã động viên bạn ấy đi tiếp. Một lúc sau, anh Quang tiến đến với vẻ mặt rất phấn chấn, bảo là ở Hàm Lợn mấy con dốc kiểu này nhiều lắm. Sau hơn 2 giờ, cuối cùng mình cũng đến được trạm đầu tiên (W0), trễ hơn kế hoạch khoảng 15 phút.

Hình ảnh minh họa

W0 – W5

Ăn vài miếng dưa hấu và lấy nước xong, mình rời trạm ngay. Xuống một con dốc nhỏ, mình bắt đầu cảm thấy đường trơn hơn do trời mưa nhẹ và đã có hàng chục người đi trước. Đoạn đường lên xuống liên tục trong rừng sâu rất nóng ẩm khó chịu, mình chủ động uống nước và điện giải liên tục. Nhiều con dốc lầy lội xuất hiện, mình bắt buộc phải cất gậy vì không muốn bị gãy gậy quá sớm.

Ra khỏi rừng, cảm giác thật tuyệt vời. Đổ dốc xuống một cánh đồng nhỏ là tới trạm nước. Ở đây mình gặp bạn Anshari người Indo và một bác người Nhật từng chạy cùng ở Mantra116 năm 2024. Anh Hồng Pink cũng đến sau đó vài phút.

Rời trạm nước, mình đi dọc một con suối nhỏ, băng qua cánh đồng và bắt đầu leo ngọn đồi đầu tiên. Lúc này trời đã trưa nhưng nắng không quá gắt nhờ trời âm u và mưa nhẹ. Runners bắt đầu thưa dần, quanh mình chỉ còn anh Hồng, một bác người Trung Quốc và một chị người Tây. Bốn người cứ thay phiên nhau dẫn đầu. Càng lên cao mây càng nhiều và trời lạnh dần, mình rút áo khoác Salomon Bonatti ra mặc trùm cả vest. Lên tới đỉnh, mình nhận chiếc vòng tay đầu tiên từ tình nguyện viên rồi tiếp tục hành trình.

Đoạn này dốc qua phía bên kia đồi để đổ về Sembalun, nơi có trạm hỗ trợ (Check Point) W5. Lúc này, mình gặp vấn đề với đôi Hoka Speedgoat 6: lót giày bên phải bị đùn về phía trước liên tục do mình phải gồng chân xuống dốc gắt. Nửa đường, mình quyết định tháo lót giày ra cất vào vest. Cảm giác đi một chân không lót giày rất lo lắng, nhưng không còn cách nào khác.

Hình ảnh minh họa

Đến trạm W5 – trạm duy nhất có hỗ trợ ngoài (crew) – mình thấy anh Hồng đang ăn cơm và gặp lại Garam (bạn nữ vừa hoàn thành 500km tại Thái Lan). Garam vui vẻ quay clip cùng mình dù người đầy bùn đất do té ngã. Mình ăn nhanh nửa cốc mì rồi tiếp tục lên đường ngay sau anh Hồng.

W5 – W6

Chân phải mình vẫn chưa có lót giày. Khi bắt đầu leo ngọn núi tiếp theo trên địa hình nhiều đá, mình cảm thấy bàn chân bị châm chích. Mình quyết định lót lại giày và may mắn là khi lên dốc, miếng lót không bị tuột nữa. Thở phào nhẹ nhõm!

Chặng này dài khoảng 16km, mình dự tính mất 5 giờ và mục tiêu là phải đến W6 trước 8 giờ tối. Địa hình là những sống lưng khủng long rồi lại xuống dốc rất gắt. Giữa đường, mình thấy lạnh nên dừng lại thay áo giữ nhiệt Compressport và lấy đèn đầu ra vì trời sắp tối. Sau một con dốc dài trơn trượt, mình đến W6 lúc 7 giờ 50 tối. Còn dư chút thời gian, mình thay tất (tất cả tất mình dùng là 1000miles 2 lớp) và ăn mì (tiếng Indo đọc mì cũng là "mì" luôn, rất dễ nhớ).

W6 – W7

Hơn 8 giờ tối, mình rời trạm và đổ dốc khoảng 3km đường nhựa. Mình không thích chạy đường nhựa chút nào, nhất là với đôi Speedgoat 6. Một chị người Nhật tên Aya (sau này là Top 2 nữ) vượt qua mình ở đoạn này.

Đến ngã rẽ, tình nguyện viên hướng dẫn mình leo tiếp một con dốc rất dài và gắt. Thể trạng mình lúc này bỗng khỏe lạ kỳ, mình lần lượt vượt qua nhiều runner và tiến lên đỉnh núi nhận vòng tay. Bụng mình bắt đầu có dấu hiệu "muốn đi vệ sinh" nhưng thử mãi chẳng được nên mình quyết định kệ nó và đi tiếp.

W7 – W8

Đổ dốc xuống W7 – một trạm dừng giữa đồng – mình nhanh chóng gọi mì và ngồi nghỉ. Vừa rời trạm và định rút gậy ra leo dốc thì "chết lặng" khi phát hiện mình quên gậy ở trạm. Mình phải chạy ngược lại W7 để lấy gậy. May mà tìm thấy chúng nằm trên mặt đất. Quay lại đường chạy, mình gặp một bạn nữ người Trung Quốc bị gãy mất một gậy Leki từ km thứ 20 nhưng vẫn kiên trì đi tiếp.

W8 – W3.5

Sau khi đổ 400m dốc, mình đến W8. Tại đây mình gặp anh Hưng từ Hà Nội đang gặp vấn đề tiêu hóa. Biết thời gian đang rất sít sao, mình chỉ ăn vài cái bánh, lấy nước rồi đi ngay hướng về trạm gửi đồ (Drop Bag) W3.5.

Hình ảnh minh họa

Đoạn này địa hình khá dễ. Bất ngờ anh Quang từ phía sau chạy tới gọi tên mình. Anh bảo vừa ngủ dậy nhưng vì không mặc áo khoác nên bị hạ thân nhiệt. Hai anh em cùng chạy đến W3.5 và gặp anh Mai Vinh ở đó. Mình dùng ghim cài số BIB mang theo để giúp anh Vinh xử lý vết rộp ở chân. Mình ăn cái bánh chưng gửi sẵn – cảm giác ngon không lời nào tả xiết – và bổ sung thêm dinh dưỡng vào chiếc vest Salomon Adv Skin 12.

W3.5 – W3

Mình và anh Vinh rời trạm cùng nhau. Đi được một lúc, mình bảo anh đi trước vì mình cần đi bộ cho tiêu cái bánh chưng. Sau khi bánh đã "ngấm", mình bắt đầu chạy lại và bắt kịp anh Quang gần trạm W3. Anh Quang hơi mệt nên mình ăn nhanh một miếng bánh mì rồi đi tiếp để tiết kiệm thời gian.

W3 – W2

Đường bắt đầu khó hơn, dốc nhiều và đất lún. Nắng bắt đầu lên và cơ thể bắt đầu thấm mệt. Mình gặp các runner cự ly 100km và 60km đang đổ dốc xuống. Mình cứ lầm lũi đi đều, đếm ngược từng mét trên đồng hồ. Cuối cùng cũng đến được W2 – trạm Check Point có COT (thời gian giới hạn) duy nhất là 10 giờ sáng. Mình đến lúc 8 giờ 30 sáng. Ăn vài củ khoai tây, mình rủ anh Vinh cùng "Summit" (leo đỉnh).

Hình ảnh minh họa

W2 – Summit

Đây là đoạn đường nổi tiếng nhất race: hơn 4km với 1.000m gain trên địa hình cát lún của núi lửa Rinjani. Mình chọn đạp vào những dấu chân cũ của người đi trước để có điểm bám chắc hơn. Từng bước nhỏ một, mình cũng lên tới đỉnh núi. Mình gặp chị Hằng (đến W2 trước mình 45 phút nhưng đi dép nên summit rất chậm). Ba anh em chụp ảnh kỷ niệm trên đỉnh rồi nhanh chóng xuống núi.

Hình ảnh minh họa
Hình ảnh minh họa

Summit – W2

Nhờ đôi giày bám tốt và gaiter xịn của Kahtoola ngăn cát, mình quyết định thả dốc không phanh. Những bài tập bổ trợ đùi và cổ chân trước đây phát huy tác dụng tối đa. Mình chỉ mất 30 phút để xuống lại trạm W2. Tổng thời gian lên và xuống đỉnh là 3 giờ, nhanh hơn dự tính rất nhiều. Tại trạm, mình thấy Garam đã không kịp COT nên phải dừng cuộc chơi. Mình nghỉ ngơi một chút rồi chào tạm biệt bạn ấy để đi tiếp.

Hình ảnh minh họa

W2 – W1

Từ đỉnh nhìn xuống hồ Segara Anak cực kỳ đẹp, nhưng đường xuống thì rất dốc và nhiều bậc đá. Mình gặp Top 1 cự ly 162km và cả Sange Sherpa đang leo lên hướng ngược lại – họ chạy nhanh đến mức không tưởng.

Hình ảnh minh họa

Đoạn này mình cực kỳ buồn ngủ. Mình đã thử nằm nghỉ bên lề đường hai lần nhưng vì quá ồn và đông người trekking nên không ngủ được. Xuống tới hồ, cảnh đẹp như tranh vẽ. Mình phải lội một con suối cao tới đầu gối để sang bờ bên kia, rồi bắt đầu leo con dốc cao dẫn đến W1. Lúc này mình bám theo các porter địa phương. Họ gánh đồ cực nặng nhưng leo dốc khỏe khủng khiếp. Cuối cùng mình cũng lết đến được W1.

Tại đây, mình ăn một bát mì trứng và dần tỉnh táo lại, cơn buồn ngủ cũng biến mất. Nhìn đồng hồ thấy chặng tới phải đổ 2.000m dốc, mình cất gậy vào vest để chuẩn bị chạy.

W1 – W9

Chỉ có 9km nhưng phải đổ 2.000m dốc (loss) là một thử thách kinh khủng cho cơ đùi. May mắn là mình đã tập luyện kỹ bài tập này. Mình chạy liên tục, dừng nghỉ ít nhất có thể. Sau 3 giờ, mình đến trạm W9 – một nhà hàng địa phương có túi gửi đồ. Tại đây, mình thay một đôi Speedgoat 6 mới, rửa mặt mũi và được chiêu đãi một bữa cơm với canh thịt trứng luộc rất ngon. Mình gặp lại chị Hằng ở đây – người phụ nữ mạnh mẽ nhất mình từng biết khi vẫn tiếp tục race dù dép bị đứt.

W9 – W10

Chặng này khá dễ, chỉ 8km qua các cánh đồng và rừng nóng ẩm. Mình đi cùng một anh người Hồng Kông và một anh người Trung Quốc. Tới W10, mình gặp Biển – một runner Việt Nam khác. Ăn nhanh một trái chuối, mình bắt đầu chặng đường dài nhất phía trước.

Chị Aya (Nhật Bản)
Chị Aya (Nhật Bản)

W10 – W2

Đoạn này phải leo thêm hơn 2.000m gain. Mình bị tụt lại phía sau và phải đi một mình trong rừng suốt 6 tiếng đồng hồ giữa đêm. Cơn buồn ngủ ập đến kinh khủng, tốc độ chỉ còn 2km/h. Trong một phút mất tập trung, mình đã bị ngã và gãy gậy. Quá mệt mỏi, mình quyết định ngủ ngay trên một thân cây. Chỉ vài phút chợp mắt nhưng luồng gió lạnh thổi qua làm mình tỉnh giấc, giúp mình có thêm sức để đi tiếp.

Ánh trăng sáng rực soi rõ những thác nước và con suối hùng vĩ. Cuối cùng, sau hơn 7 tiếng "lết" trong rừng, mình cũng quay lại được điểm cắm trại gần W2. Lúc này trạm rất đông VĐV cự ly 27km, mình lấy vội ít nước rồi đi ngay vì thời gian COT đang cận kề. Mình còn hơn 30km và 10 tiếng để về đích.

W2 – W3

Mình phải đổ dốc ngược lại 1.000m. Không dám chần chừ, mình cùng bác người Malaysia và anh bạn người Trung Quốc nỗ lực chạy về W3. Tại đây, mình ăn vội dưa hấu và cam rồi lại lên đường trong tình trạng thở hổn hển.

W3 – W4

Địa hình dễ hơn nhưng cơ thể đã quá rã rời. Mình cố gắng di chuyển liên tục. Gặp Biển từ phía sau chạy tới, hai anh em động viên nhau cố gắng. Khoảng gần 8 giờ sáng (sau gần 48 giờ thi đấu), mình đến được W4. Còn 7 tiếng cho quãng đường còn lại, mình nhẩm tính chỉ cần 4 tiếng để tới trạm cuối W5 là chắc chắn về đích kịp giờ.

W4 – W5

Chặng này nóng ẩm kinh khủng giống như rừng ở Thái Lan. Mình đi từng bước nhỏ, đếm từng 100m một. Khi leo đến đỉnh và nhận vòng tay cuối cùng, mình đổ dốc xuống đường nhựa. Đang lúc nắng nóng và kiệt sức, mình bỗng nghe tiếng xe máy... bán kem! Mình mua ngay một cây kem dưa hấu và một cây kem dứa. Đó chắc chắn là những cây kem ngon nhất cuộc đời mình. Về đến W5, mình mua thêm 2 cây nữa cho bõ thèm.

W5 – FINISH

Chặng cuối 9km, mình chạy qua những cánh đồng dâu tây và đường làng trước khi đối mặt với con dốc cuối cùng. Nó không dài nhưng cực kỳ gắt. Lúc này gậy đã gãy hết, mình phải dùng cả hai tay bò lên như một con dê núi.

Hình ảnh minh họa

Leo tới đỉnh, mình nhận chiếc vòng xác nhận cuối cùng rồi chạy thẳng về đích. Cách vạch đích 1km, mình gặp Trí (học viên của mình) và anh Vinh đang chờ đón.

Mình cán đích lúc 14 giờ 37 phút. Tổng thời gian hoàn thành: 54 giờ 37 phút. Một cảm xúc vỡ òa và thật tuyệt vời!

Hình ảnh minh họa

5. Kết thúc hành trình

Sau 3 năm nỗ lực, cuối cùng mình đã thực hiện được mục tiêu lớn nhất: trở thành một Rinjani Finisher. Liệu mình có quay trở lại đây không? Câu trả lời chắc chắn là có. Tại sao lại không chứ?

Rinjani đối với mình không chỉ là một thử thách về thể chất hay một khát vọng chinh phục, mà còn là một hành trình trải nghiệm đầy đủ các cung bậc cảm xúc: từ sự cô độc trong rừng sâu, cảm giác kiệt quệ vì thiếu ngủ, cho đến sự vỡ òa hạnh phúc khi chạm tay vào đỉnh núi lửa hùng vĩ. Những bài tập với vest tạ, những giờ tập trưa nắng gắt và cả những hy sinh thời gian cá nhân đều đã được đền đáp xứng đáng bằng tấm huy chương này.

Hình ảnh minh họa

Ngay sau khi về đích, mình lập tức trở về khách sạn để tắm rửa, thu dọn đồ đạc và lên xe ra thẳng sân bay Lombok. Sáng hôm sau, mình đáp chuyến bay sớm nhất để trở về Việt Nam – trở về với gia đình, với hai thiên thần nhỏ và với hương vị ẩm thực quê hương tuyệt vời mà mình đã nhớ da diết suốt những ngày qua.

Hành trình này khép lại để mở ra những mục tiêu mới. Cảm ơn Rinjani đã cho mình thấy giới hạn của bản thân là để phá vỡ.

Hẹn gặp lại Rinjani vào một ngày gần nhất!

Thẻ tag:#rinjani
Ultra Coach Luân Đỗ
Rinjani 100M • UTMB 100M Finisher

Ultra Coach Luân Đỗ

Huấn luyện viên chạy bộ địa hình & đường trường dựa trên nền tảng khoa học sinh học, nhịp tim và thích ứng thể chất. Đồng hành 1-1 giúp bạn vượt qua giới hạn an toàn.

Nhận Tư Vấn Giáo Án 1-1
Cùng chuyên mục

Bài Viết Liên Quan

Xem tất cả (263) →
Race03/05/2026

Rinjani 2026: Race Plan

Để chia sẻ về Rinjani có lẽ nói mấy tháng chưa hết và trong lúc race khi chắc chắn sẽ finish mình nghĩ điều đầu tiên cần chia sẻ và yếu tố quyết định là: Race Plan. Dựa trên kết quả 4 anh đi trước từng Finish là Hùng Hải (787), Lanh Lê (635), Sĩ Hiếu (778), Vũ Tiến Việt Dũng (641) và so sánh UTMB Index thì mình biết sẽ không theo được ai. Mình chỉ khiêm tốn 522 😁. Vì vậy mình chọn phương án khả dĩ hơn là đi theo kết quả nam cuối cùng năm 2025 là anh Kee Ming Lim (610). Rất may là các thông...

Đọc bài
Race05/04/2026

Tập luyện cho UTMB Mont-Blanc 174KM & 10.000M+

Nếu bạn biết đến UTMB Mont-Blanc, chắc chắn bạn sẽ muốn ghi tên mình vào giải đấu danh giá nhất của chạy đường mòn. 18h ngày 29/08/2025, mình may mắn có mặt tại vạch xuất phát Chamonix. Và 40 giờ 33 phút sau đó, mình quay lại Chamonix trong những giọt nước mắt hạnh phúc. Vậy điều gì đã giúp mình đến được Mont-Blanc và chinh phục hành trình 174km này? Có rất nhiều yếu tố, nhưng đây là 5 điểm mình thấy hiệu quả và hài lòng nhất: 1. Rất nhiều giờ tập sức bền cơ bắp Sau khi rời mốc 145km ở...

Đọc bài
Race19/01/2026

Hành trình 500 Thái Lan

Mình vừa kết thúc hành trình 6 ngày 5 năm tại giải chạy đường mòn khắc nghiệt nhất mà mình từng trải qua – 500Thailand tại Pai, Thái Lan. Kế hoạch ban đầu là đi ít nhất 500 km. Nhưng cuối cùng đồng hồ dừng ở 426 km sau 124 giờ chiến đấu không ngừng nghỉ. Dưới đây là những gì mình rút ra và cảm nhận được trong hành trình điên rồ này. Mình xuất phát lúc 12h trưa Chủ nhật, ngày 11/01/2026 , cùng 30 vận động viên khác đến từ nhiều quốc gia, trong đó có 2 VĐV nữ. Ngay từ đầu tất cả VĐV đã lao lên...

Đọc bài